Khi mình bắt đầu học tiếng Việt (2018), mình thường đi quán ăn Việt Nam ở thành phố Kagoshima. Ở đó có một nhân viên phục vụ đàn ông tốt bụng và mình luôn mong được chào hỏi anh ấy bằng tiếng Việt mà mình đã học.
Hôm đó anh ấy nói rằng về quê một lát. Nhưng sau đó mình không thể gặp lại anh ấy. Vào thời điểm đó, virus COVID-19 bắt đầu lây lan, và mình nghĩ, “Chắc hẳn anh ấy đã trở về nước và vì thế không thể đến Nhật Bản được.”
———————————————
Có một quán ăn Việt Nam mà mình luôn muốn thử ở thành phố Ebino tỉnh Miyazaki. Hôm nay cuối cùng mình đã được đi ăn ở quán đó.
Khi chúng mình bước vào quán, mình thấy một bé gái ngồi ở quầy phía sau cửa hàng. Con gái của chủ quán ăn dường như đang giúp việc ở đó. Sáu đó, chủ quán ăn mang đến thực đơn và chúng mình đã gọi đồ ăn.
Trên quầy ở phía sau quán ăn có dán một số bài báo viết về quán ăn. Trong lúc đi lấy nước tự phục vụ, mình đọc được một bài báo đề cập đến việc chủ quán từng làm việc tại một nhà hàng Việt Nam ở thành phố Kagoshima. Và được viết trên tường,
“Tháng 12 năm 2017: Khai trương nhà hàng Phở Hà Nội tại Kagoshima.
Tháng 9 năm 2020: Mở rộng kinh doanh sang Ebino.”
Mình đã nhớ ra chủ quán là người đàn ông ngày xưa!!! Nhưng sau đó quán đông khách và chủ quán không hề ra khỏi bếp. Mang món ăn đến cũng là con gái.
Mình vừa ăn vừa luyện tập nói với bạn bằng tiếng Việt “Anh có nhớ em không?”, “Anh đã làm quán ăn Việt Nam ở thành phố Kagoshima, phải không?”. Nhưng Cuối cùng anh ấy vẫn không ra khỏi bếp.
Chúng mình đợi cho đến khi tất cả khách hàng đã được phục vụ xong mới yêu cầu tính tiền. Khoảnh khắc mình đứng trước quầy và định nói:, “Anh có nhớ em không?”, anh cười và nói với mình “お元気ですか?(Em có khỏe không?)” bằng tiếng Nhật.
Mình không kìm được mà hỏi:, “え?覚えてますか? (Hả? Anh còn nhớ em không?)” bằng tiếng Nhật. Anh ấy trả lời “Tất nhiên có, bởi vì em gần gũi”.
Sau đó anh ấy nhờ con gái phiên dịch và con gái nói, “日本語で大丈夫ですよ(Cứ nói tiếng Nhật)”. Và mình trả lời “Bây giờ em có thể nói chuyện bằng tiếng Việt“.


コメント