PR
スポンサーリンク

Khi mình bắt đầu học tiếng Việt

スポンサーリンク
ベトナム語
記事内に広告が含まれています。
スポンサーリンク

Khi mình bắt đầu học tiếng Việt (2018), mình thường đi quán ăn Việt Nam ở thành phố Kagoshima. Ở đó có một nhân viên phục vụ đàn ông tốt bụng và mình luôn mong được chào hỏi anh ấy bằng tiếng Việt mà mình đã học.



Hôm đó anh ấy nói rằng về quê một lát. Nhưng sau đó mình không thể gặp lại anh ấy. Vào thời điểm đó, virus COVID-19 bắt đầu lây lan, và mình nghĩ, “Chắc hẳn anh ấy đã trở về nước và vì thế không thể đến Nhật Bản được.”



———————————————

Có một quán ăn Việt Nam mà mình luôn muốn thử ở thành phố Ebino tỉnh Miyazaki. Hôm nay cuối cùng mình đã được đi ăn ở quán đó.



Khi chúng mình bước vào quán, mình thấy một bé gái ngồi ở quầy phía sau cửa hàng. Con gái của chủ quán ăn dường như đang giúp việc ở đó. Sáu đó, chủ quán ăn mang đến thực đơn và chúng mình đã gọi đồ ăn.



Trên quầy ở phía sau quán ăn có dán một số bài báo viết về quán ăn. Trong lúc đi lấy nước tự phục vụ, mình đọc được một bài báo đề cập đến việc chủ quán từng làm việc tại một nhà hàng Việt Nam ở thành phố Kagoshima. Và được viết trên tường,



“Tháng 12 năm 2017: Khai trương nhà hàng Phở Hà Nội tại Kagoshima.

Tháng 9 năm 2020: Mở rộng kinh doanh sang Ebino.”



Mình đã nhớ ra chủ quán là người đàn ông ngày xưa!!! Nhưng sau đó quán đông khách và chủ quán không hề ra khỏi bếp. Mang món ăn đến cũng là con gái.



Mình vừa ăn vừa luyện tập nói với bạn bằng tiếng Việt “Anh có nhớ em không?”, “Anh đã làm quán ăn Việt Nam ở thành phố Kagoshima, phải không?”. Nhưng Cuối cùng anh ấy vẫn không ra khỏi bếp.



Chúng mình đợi cho đến khi tất cả khách hàng đã được phục vụ xong mới yêu cầu tính tiền. Khoảnh khắc mình đứng trước quầy và định nói:, “Anh có nhớ em không?”, anh cười và nói với mình “お元気ですか?(Em có khỏe không?)” bằng tiếng Nhật.



Mình không kìm được mà hỏi:, “え?覚えてますか? (Hả? Anh còn nhớ em không?)” bằng tiếng Nhật. Anh ấy trả lời “Tất nhiên có, bởi vì em gần gũi”.



Sau đó anh ấy nhờ con gái phiên dịch và con gái nói, “日本語で大丈夫ですよ(Cứ nói tiếng Nhật)”. Và mình trả lời “Bây giờ em có thể nói chuyện bằng tiếng Việt“.

 


 

ベトナム語を勉強し始めたころ(2018年)、鹿児島市のベトナム料理屋に通っていた。親切な男性の店員さんがいて、私は学びたてのベトナム語で彼にあいさつするのを楽しみにしていた。
ある日彼からひと月ほど里帰りすると聞いたのを最後に彼の姿を見ることはできなくなった。当時コロナが流行り始めた頃で、私は「帰国したが最後、戻って来れなくなったんだろう」と思っていた。
———————————————
宮崎県えびの市にずっと行ってみたかったベトナム料理屋さんがあり、ついに行くことができた。
店に入ると奥のカウンターに女の子が座っていた。どうやらお店の娘さんがお手伝いをしているようだ。その後、店主がメニューを持ってきてくれて私たちは料理を注文した。
カウンターの壁面には店のことが書かれた新聞記事が貼られていて、セルフサービスの水を取りに行った際に読んでみた。すると一つの記事の中に店主が鹿児島市のベトナム料理屋で働いていることを紹介したものがあった。そして店の壁には
2017年12月 鹿児島市にハノイフォーのお店を開店
2020年9月 えびの市に進出
と書かれている。
そこで私は「あの時のお兄さんだ!」と気づいた。しかし、そこから店は混雑して彼が厨房から出てくることはなかった。料理を運んできてくれたのも娘さんだった。
私は料理を食べながら彼に“Anh có nhớ em không?(私のこと覚えてますか?)”, “Anh đã làm quán ăn Việt Nam ở thành phố Kagoshima, phải không?(鹿児島市のお店で働いてましたよね?)”. とベトナム語で言う練習をしていた。しかしとうとう、彼が出てくることはなかった。
全ての客の料理が提供されるのを待って私たちは会計にたった。私が”Anh có nhớ em không?(私のこと覚えてますか?)”と言おうとしたとき、彼が笑顔で「お元気ですか?」と日本語で言ったのだ。私はびっくりして「え?覚えてますか?」と日本語で尋ねてしまった。彼は“Tất nhiên có, bởi vì em gần gũi(もちろん、君はオープンマインドだったからね!)”.と答えたのです。
彼は娘さんに通訳させて「日本語で大丈夫ですよ」と言ってくれたのだけれど、私は“Bây giờ em có thể nói chuyện bằng tiếng Việt(ベトナム語話せるようになりましたよ)“.と答えたのでした。

コメント

タイトルとURLをコピーしました